Tin Đảng Ủy
A A A A

CẢM NHẬN HÀNH TRÌNH VỀ NGUỒN PÁC BÓ

Tôi sinh ra và lớn lên tại Miền Tây Nam Bộ, quê tôi là vùng đồng bằng bằng phẳng, ruộng lúa bao la cò bay thẳng cánh. Tôi chưa từng được đặt chân ra miền Bắc. Vẻ đẹp miền Bắc đối với tôi chỉ là trong trí tưởng tượng từ những lời kể hay những thông tin từ internet. Nghe tin Đảng bộ công ty tổ chức chuyến “Hành trình về nguồn Pác Bó” miền Đông Bắc, trong lòng tôi vui như mở hội. Tôi nghĩ đây không phải là cảm nhận của riêng tôi mà là cảm nhận của tất cả những người con yêu quê hương đất nước Việt Nam.

Tôi sinh ra và lớn lên tại Miền Tây Nam Bộ, quê tôi là vùng đồng bằng bằng phẳng, ruộng lúa bao la cò bay thẳng cánh. Tôi chưa từng được đặt chân ra miền Bắc. Vẻ đẹp miền Bắc đối với tôi chỉ là trong trí tưởng tượng từ những lời kể hay những thông tin từ internet. Nghe tin Đảng bộ công ty tổ chức chuyến “Hành trình về nguồn Pác Bó” miền Đông Bắc, trong lòng tôi vui như mở hội. Tôi nghĩ đây không phải là cảm nhận của riêng tôi mà là cảm nhận của tất cả những người con yêu quê hương đất nước Việt Nam. Tất cả chúng tôi đều mong muốn được đặt chân đến miền Bắc với những danh lam thắng cảnh đẹp xếp vào hàng  bậc nhất Việt Nam hay những nơi in lại dấu ấn lịch sử hào hùng của dân tộc như Cao Nguyên Đá Đồng Văn, cột cờ Lũng Cú, Đèo Mã Pí Lèng, Hang Pác Bó...

Trải qua bao nhiêu ngày chờ đợi, thế rồi ngày khởi hành cũng đã đến, cuộc hành trình bắt đầu từ Thành phố mang tên Bác, sau hai giờ bay chúng tôi đến sân bay Nội Bài - Hà Nội, cả đoàn lên xe bắt đầu một cuộc hành trình chinh phục vùng Đông Bắc. 


Đoàn xe tham quan Đông Bắc

Đêm đầu tiên, cả đoàn dừng chân nghỉ ngơi tại thành phố Hà Giang. Trong lòng tôi tiếp tục bồi hồi không sao ngủ được khi nghĩ đến chặng đường chinh phục Hà Giang – Đồng Văn – Lũng Cú. Sáng sớm, đoàn xe lăn bánh rời TP Hà Giang, đây là lúc chúng tôi bỏ lại TP Hà Giang bình yên với cột mốc Km 0 của quốc lộ 2 để chinh phục con đường mang tên “Đường Hạnh Phúc”, bắt đầu từ Hà Giang qua cao nguyên đá Đồng Văn và đỉnh Mã Pí Lèng rồi đến Mèo Vạc với chiều dài 185km. Đường “Hạnh Phúc” được khởi đầu và hình thành từ công sức và cả máu xương của hàng vạn thanh niên xung phong các tỉnh Lạng Sơn, Tuyên Quang, Cao Bằng, Bắc Kạn…sau 6 năm thi công.

Cột mốc Km 0 ở quốc lộ 2 tại TP Hà Giang

Tấm bia đá về con đường Hạnh Phúc

Đoạn đường bắt đầu khá trơn tru, bằng phẳng, một bên là nhà dân với nương ngô bát ngát, một bên là con suối quanh co róc rách, cảnh đẹp mê hoặc lòng người. Ôi, cuộc sống nơi đây thật giản dị và yên bình biết bao! Cảm giác yên bình ấy trong tôi chưa tan thì trước mắt tôi xuất hiện các cung đường quanh co, đoạn này vòng lên, chỗ kia lượn xuống, lúc là hình zíc zắc, lúc lại như mũi tên đột ngột bẻ cong như là khúc cua tay áo, lúc thì được phiêu du lượn lờ như đi tàu lượn, khi lại đột ngột rơi xuống thung lũng hun hút...có những lúc cả đoàn thót tim, hoảng hốt khi 2 xe ngược chiều lượn né qua những khúc cua tay áo…trải qua cung đường với đủ loại cảm xúc ấy chúng tôi đến được Cổng Trời Quản Bạ. Từ Cổng Trời nhìn xuống hiện ra những quả núi trùng trùng điệp điệp. Nổi bật trong bức tranh ấy là hình ảnh Núi đôi Cô Tiên với hai chóp giống hệt đôi gò bồng đào của thiếu nữ đang tuổi xuân thì. Mọi người như lặng đi trước cảnh đẹp kỳ vĩ mà thiên nhiên đã ban tặng cho mảnh đất này.


Núi Cô Tiên nhìn từ cổng trời Quản Bạ

Đi qua Cổng Trời, chúng tôi đến cao nguyên đá, nơi mà nhiều nhà khoa học trên thế giới cho rằng vẫn còn là ẩn số của thiên nhiên. Trước mắt tôi hiện ra một cung đường chỉ toàn đá là đá. Một cao nguyên đá trùng điệp, vô tận, tồn tại mãi mãi với thời gian. Cảnh sắc hùng vĩ cứ ập vào mắt tôi “Đồng Văn ơi, chỉ có đá với trời”. Bên này là núi đá xếp chồng, nhấp nhô bên kia là bãi đá giống như hàng trăm con hải cẩu trơn bóng, đen biếc. 


Cao nguyên đá Đồng Văn

Ô kìa! những mái nhà nằm nép mình bên vách núi với những sắc phục sặc sỡ phơi trên đá. Trên những hốc đá ấy bà con đồng bào dân tộc H’Mông vùi vào đấy mấy hạt ngô, rồi lại nhờ sương gió của trời mà lớn lên cho đời cái ăn cái mặc. Mảnh đất tuy khắc nghiệt nhưng sức sống của con người thì vô cùng mãnh liệt, nơi mà đá còn nhiều hơn đất nhưng ngô lúa vẫn lên xanh mơn mởn và cuộc sống vẫn nảy nở sinh sôi. Đường đi cứ hoang vu và mỏng manh như sợi chỉ vắt quanh qua từng ngọn núi, một bên là vách đá cao sừng sững, một bên là vực sâu thăm thẳm. Vượt qua hết quãng đường toàn đá, cả đoàn ghé thăm đồn biên phòng và cột cờ Lũng Cú, điểm cực Bắc của Việt Nam, nóc nhà của người Việt, nơi mà “cúi mặt sát đất, ngẩng mặt đụng trời", một địa danh mà bất cứ ai đã một lần đến Hà Giang cũng muốn đặt chân đến. 

Cột cờ Lũng Cú

Nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng phần phật tung bay trong gió, trong tôi có một cảm giác thật khó tả. Ôi, cờ đỏ sao vàng! Ôi, đất nước Việt Nam! Thật thiêng liêng và tự hào biết bao! Từ trên cột cờ nhìn xuống, hiện ra một bức tranh tuyệt đẹp với những thửa ruộng bậc thang nằm xen kẽ những ngọn núi nhấp nhô. 


Những thửa ruộng bậc thang nhìn từ cột cờ Lũng Cú

Rời Lũng Cú, chẳng biết bao giờ mới có dịp quay trở lại, nhưng hình ảnh về cột cờ sừng sững giữa vùng đất địa đầu Tổ Quốc vẫn sẽ là những ký ức đẹp nhất về Hà Giang cũng như dải đất hình chữ S thân thương. Kết thúc một ngày dài với biết bao cảm xúc không sao tả được, chúng tôi trở về thị trấn Đồng Văn nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau, khi trời còn rất lạnh, cả đoàn lại tiếp tục chinh phục đỉnh Mã Pí Lèng. Nằm trên con đường Hạnh Phúc nối liền thị trấn Đồng Văn và Mèo Vạc. Mã Pí Lèng với những cung đường đèo hiểm trở, uốn khúc quanh co, dưới chân là vực sâu sông Nho Quế. Nhìn từ trên đỉnh Mã Pí Lèng, dòng sông Nho Quế bé như một sợi chỉ.  Với địa thế hiểm trở và cảnh quan hoang sơ hùng vĩ, đèo Mã Pí Lèng xứng đáng là một trong tứ đại đèo của vùng núi phía Bắc Việt Nam cùng với đèo Pha Đin, đèo Ô Quy Hồ và đèo Khau Phạ.

Dòng sông Nho Quế Nhìn từ Đỉnh Mã Pí Lèng

Đứng trên đỉnh đèo, tôi như vỡ òa trong cảm xúc. Ôi! Ước mơ một lần được đặt chân lên đỉnh Mã Pí Lèng của tôi nay đã thành hiện thực! Tôi hoàn toàn choáng ngợp trước cảnh sông núi hùng vĩ lúc ẩn lúc hiện trong màn sương trắng xóa. Ai cũng tranh thủ chụp lại những bức ảnh thiên nhiên tuyệt đẹp ấy. Chiêm ngưỡng đỉnh đèo khá lâu nhưng ai cũng luyến tiếc, không ai muốn chia tay trước vẻ đẹp quyến rũ lạ kỳ ấy. Được đặt chân đến Mã Pí Lèng quả là uớc mơ của nhiều người, những ai đến rồi đều thèm muốn được trở lại. Cuối cùng chúng tôi cũng phải chia tay Mã Pí Lèng trong sự tiếc nuối xen kẽ những cảm xúc rạo rực.

Hành trình về thăm Pác Bó lại là một cảm xúc khá đặc biệt về cảnh vật thiên nhiên gắn liền với cuộc đời cách mạng của Vị Cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam. Nơi đây có hang Cốc Bó được chủ tịch Hồ Chí Minh chọn làm nơi ở và làm việc sau hơn 30 năm bôn ba ở nước ngoài trở về Tổ quốc để trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Vừa vào đến cổng di tích, sừng sững ngay trước mặt tôi là ngọn núi Các Mác đứng hiên ngang như một bức tường đá vững chắc. Dưới chân núi, dòng suối Lê-nin uốn lượn như một dải lụa mềm, suối có màu xanh ngọc rất đẹp, từng đàn cá tung tăng bơi lội giữa những viên đá lấp lánh đủ màu sắc. 

Suối Lê-nin và núi Các-Mác trong khu di tích Pác Bó

Không gian nơi đây thật thư thái, yên bình với tiếng chim hót véo von, nước suối chảy róc rách hòa cùng tiếng rì rào của những hàng cây rừng. Đi dọc bờ suối, leo lên các bậc thang mới vào được hang Cốc Bó. Bước vào hang, chúng tôi ai cũng xúc động khi tận mắt chứng kiến cuộc sống giản dị, mộc mạc mà Bác đã từng trãi qua. Cốc Bó là một cái hang nhỏ, ẩm và lạnh, nằm sâu trong khe núi, trong hang giữ được nguyên trạng chiếc giường đơn sơ của Bác trước đây, một tấm ván gỗ được kê trong một góc nhỏ, giữa những khối thạch nhũ.


Chiếc giường gỗ trong hang Cốc Bó

Bước ra bờ suối, chiếc “bàn đá chông chênh dịch sử Đảng” của Bác cũng vẫn còn đó.


Chiếc bàn đá - nơi Bác ngồi làm việc trong thời gian Bác sống
và làm việc tai hang Cốc Bó

Tiếp tục đi theo con đường mòn, chúng tôi ghé thăm nơi Bác thường ngồi câu cá, làm thơ trên mỏm đá lớn bằng phẳng nhô ra giữa lòng suối xanh biếc, chung quanh dây leo phủ kín. Từ đây, chúng tôi tiếp tục tìm đến cột mốc 108 biên giới Việt - Trung, nơi nhân dân Pác Bó vinh dự và tự hào thay mặt nhân dân cả nước đón Bác Hồ sau hơn 30 năm bôn ba tìm đường cứu nước trở về Tổ quốc. 


Cột mốc 108 biên giới Việt – Trung

Pác Bó làm chúng ta gợi nhớ đến hình ảnh giản dị, lạc quan cách mạng của vị Cha già kính yêu của dân tộc và điều đó thể hiện thật rõ nét qua những câu thơ của Bác:

“Sáng ra bờ suối, tối vào hang
Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng
Bàn đá chông chênh dịch sử Ðảng
Cuộc đời cách mạng thật là sang."

 Thác Bản Giốc, vẻ đẹp thiên nhiên kỳ thú của vùng đất Cao Bằng, một danh thắng ai cũng ao ước được một lần tận mắt chiêm ngưỡng. Trên đoạn đường đến với Bản Giốc chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng khi băng qua đèo Mã Phục, băng qua những con đường quanh co uốn lượn dưới chân núi, chứng kiến vẻ đẹp nao lòng của núi non trùng điệp, của những dòng sông, con suối, những cánh rừng xanh ngút ngàn, những vạt hoa dại nở ven đường, những ruộng bắp, những luống hoa tam giác mạch và cả khung cảnh yên bình của những nếp nhà nép mình dưới chân núi khiến tâm hồn tôi có một cảm xúc thật khó tả. Theo như lời giới thiệu, Thác Bản Giốc chia làm hai phần, phần chính nằm giữa biên giới Việt – Trung, được phân chia ranh giới bởi dòng sông Quây Sơn chảy phía dưới và phần còn lại nằm hoàn toàn trên lãnh thổ Việt Nam. Tuy tháng tư không phải vào mùa đẹp nhất của thác nhưng nhìn từ xa thác đổ từ trên cao xuống, dòng thác trắng xóa như dải lụa trắng nổi bật trên những tán lá rừng xanh biếc, dưới chân thác là mặt sông rộng và phẳng như gương.Tất cả tạo nên một bức tranh thuỷ mạc tuyệt đẹp.

Thác Bản Giốc

Để đến tận nơi chiêm ngưỡng dung nhan của “công chúa” thác, chúng tôi lên chiếc bè do người bản địa chèo lái. Sau khi dạo một vòng quanh thác, chiếc bè áp sát vào chân thác. Càng đến gần, không khí càng mát rượi, dòng thác đổ từ trên cao xuống tạo nên màn bụi nước lăng tăng như sương khói. Cảm giác được đứng dưới chân thác thật là sảng khoái và dễ chịu với những màn sương phả vào mặt. Được đặt chân đến đây, được tận hưởng vẻ đẹp hút hồn của thiên nhiên, giữa đất trời, giữa rừng núi bạt ngàn và giữa dòng thác trắng xóa, dường như mỗi người con đất Việt đều có một cảm giác tự hào và kiêu hãnh khi nghĩ về Tổ quốc, nghĩ về dân tộc chúng ta luôn bất diệt, trường tồn!

Thắm thoát đã mấy ngày trôi qua, cuối cùng chúng tôi cũng phải chia tay miền Đông Bắc, nơi đã để lại trong tôi quá nhiều cảm xúc, quá nhiều lưu luyến. Tuy đã về miền Nam nhưng trong tim tôi vẫn nhớ về miền Bắc thân yêu với những ký ức đẹp về cảnh vật thiên nhiên và con người nơi đây.

Cả đoàn chúng tôi đã có một chuyến đi thật nhiều ý nghĩa, giúp chúng tôi được tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp hùng vĩ mà thiên nhiên đã ban tặng cho đất nước hình chữ S thân yêu, được đặt chân đến điểm cực Bắc của Tổ Quốc, nơi lá cờ đỏ sao vàng luôn đứng sừng sững với thời gian. Đó chính là biểu tượng cho đất nước và con người Việt Nam, dù có chịu bao khắc nghiệt, bao nhiêu khó khăn vẫn ngẩng cao đầu không khuất phục. Hôm nay, trong không khí ngày kỷ niệm 40 năm giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước, ngồi viết lại những cảm xúc về chuyến đi về nguồn Pác Bó trong lòng tôi thật xúc động và tự hào biết bao. Cha ông ta đã đổ biết bao mồ hôi, xương máu và nước mắt để tạo dựng và bảo vệ non sông gấm vóc Việt Nam. Vì thế, chúng ta và mãi mãi các thế hệ cháu con mai sau phải biết vun đắp và gìn giữ từng tất đất, từng ngọn cỏ thiêng liêng của Tổ quốc để xứng đáng với lịch sử ngàn năm gian lao và anh dũng của dân tộc.
 

 7068   25/05/2015
Phạm Thị Trang
Tin liên quan
Mới hơn
Tin khác
Tư vấn miễn phí
1800555518