Tin Công Ty
A A A A

OPC - HÀNH TRÌNH VỀ PÁC BÓ

Sân bay Nội Bài chào đón đoàn chúng tôi vào 8h30 sáng ngày 15/04/2015, thời tiết bên ngoài được cơ trưởng chuyến bay thông báo là “rất rất đẹp”. Thật vậy, nhiệt độ ngoài trời 19¬oC, bầu trời Hà Nội trong vắt, gió nhẹ, lòng nhẹ thoảng “hương Miền Bắc”

Sân bay Nội Bài chào đón đoàn chúng tôi vào 8h30 sáng ngày 15/04/2015, thời tiết bên ngoài được cơ trưởng chuyến bay thông báo là “rất rất đẹp”. Thật vậy, nhiệt độ ngoài trời 19­oC, bầu trời Hà Nội trong vắt, gió nhẹ, lòng nhẹ thoảng “hương Miền Bắc”, hứa hẹn một chuyến đi đầy thú vị mà lúc ấy trong tôi mới chỉ là những xa xăm mơ hồ về những ngọn núi cao hùng vĩ, những thác nước - dòng suối xanh trong hay những con đường quanh co uốn khúc…

Cùng nhau lên xe, Đông Bắc thẳng tiến!” - Cuộc hành trình bắt đầu với những chiếc xe 29 chỗ đưa đoàn chúng tôi về với Đông Bắc. Anh hướng dẫn viên vui tính lý giải rằng, chỉ có xe 29 chỗ trở xuống mới có thể len lõi, uốn lượn theo những cung đường vừa dốc lại nhỏ hẹp, khúc khuỷu của Đông Bắc mà thôi. Xe chúng tôi theo cao tốc Nội Bài – Lào Cai ngang qua Vĩnh Phúc, Phú Thọ và dừng chân nghỉ trưa tại Tuyên Quang cách Hà Nội gần 200 km. Về Tuyên Quang lại gợi nhớ đến “Cây Đa Tân Trào” năm nào, Tân Trào là thủ đô lâm thời của khu giải phóng, nơi Ðảng ta tiến hành hội nghị toàn quốc ngày 13 tháng 8 năm 1945 để quyết định tổng khởi nghĩa. Bữa cơm trưa ngon miệng đậm chất miền Đông Bắc đã cho chúng tôi thêm năng lượng tiếp tục chinh phục đoạn đường dài tiếp theo – tiến về Hà Giang.

Hà Giang trong sương mờ và những cung đường quanh co  

Không hổ danh là Đông Bắc hùng vĩ, Hà Giang cheo leo trên những sườn đồi, trùng trùng điệp điệp. Những con đường quanh co uốn lượn đưa đoàn chúng tôi men theo những triền núi, những khúc “cua khuỷu tay” san sát những vách đá dựng đứng trong khi một bên là vực sâu thăm thẳm, sang phải rồi sang trái…đoàn người ngồi trên xe cứ thế lắc lư uốn lượn theo những cung đường quanh co. Đêm đầu tiên tưng bừng buổi giao lưu giữa đoàn OPC và Sở Y tế tỉnh Hà Giang; trao nhau ly rượu ngô nồng ấm(đặc sản miền Đông Bắc), tay trong tay cùng hát bài “nối vòng tay lớn”, bao nhiêu mệt nhọc của chặng đường dài vừa trải qua như được xua tan.

Ngày thứ hai, xe tiếp tục lăn bánh đưa chúng tôi đến với những miền đất xa xôi hướng về địa đầu của tổ quốc: Di sản thế giới “Cao nguyên đá Đồng Văn” trải rộng trên bốn huyện Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc của tỉnh Hà Giang, nơi đây đã được UNESCO chính thức công nhận là Công viên địa chất toàn cầu, hiện là danh hiệu duy nhất ở Việt Nam và thứ hai ở Đông Nam Á; Đến Cổng trời Quản Bạ nghe về sự tích Núi đôi nơi nàng tiên Hoa Đào trước khi về trời đã để lại nguồn sữa nuôi con khôn lớn , ôi tình mẫu tử thiêng liêng cao vời là thế! Ghé thăm Khu dinh thự Vương Chí Sình được quen gọi tắt với cái tên Nhà Vương nằm trong một thung lũng thuộc địa bàn xã Xà Phìn, huyện Đồng Văn, Hà Giang để nhớ về một thời oai phong lừng lẫy của “Vua Mèo”; Về đến Lũng Cú, bồi hồi cảm động nơi địa đầu Tổ Quốc, Cột cờ Lũng Cú cao vời, hiên ngang, lá cờ Tổ quốc căng gió bay phất phới, mạnh mẽ như tâm hồn người Việt, khẳng định chủ quyền thiêng liêng của Tổ Quốc, mọi người như muốn reo lên: khởi đầu là đây, Tổ quốc là đây! …xa xa sâu thẳm, dòng sông Nho Quế vẫn hiền hòa uốn lượn như dải lụa màu xanh ngọc.

Núi đôi “Cô tiên” và dòng sông Nho Quế uốn lượn  

Ngày thứ 3 - Mã Pí Lèng, một trong "tứ đại đỉnh đèo" tại vùng núi phía Bắc Việt Nam, có đến đây ngoài việc thưởng thức vẻ đẹp hùng vĩ của những vách đá dựng đứng, những vực sâu thăm thẳm, cheo leo những cung đường loằn ngoằn ẩn chứa bao hiểm nguy….ta mới thấy được cái gian nan của hàng vạn thanh niên xung phong thuộc 16 dân tộc của 8 tỉnh miền Bắc làm trong 6 năm (1959-1965) với trên 2 triệu lượt ngày công lao động, trong đó riêng đoạn đèo vượt Mã Pí Lèng được các thanh niên trong đội cảm tử treo mình trên vách núi lấn từng centimet để làm trong 11 tháng- con đường mang tên “Đường Hạnh Phúc”.  Xa xa những bản làng rải rác, lưa thưa như dán mình lên bức tranh hùng vĩ của núi đồi, vừa đối lập lại vừa hòa quyện vào nhau. Những cây ngô, cây lúa vươn mình từ sỏi đá khắc khổ, khắc khổ như cuộc sống đồng bào nơi đây vậy, nơi mà đoàn người chúng tôi thật khó hình dung ra được: họ đi lại như thế nào, nước  lấy từ đâu, họ có đi chợ không, con em sẽ đi học thế nào… và rất, rất nhiều câu hỏi nữa! …

Mã Pí Lèng sương mù và cuộc sống lao động trên Bản làng Đông Bắc  

Rời Hà Giang trong nắng chiều ấm áp- Cao Bằng nhẹ nhàng chào đón chúng tôi với những con đường thẳng tắp, đồng ruộng xanh mượt mà…Từ thành phố Cao Bằng hướng về phía Bắc 52km, chúng tôi đến với  bản Pác Bó, xã Trường Hà, huyện Hà Quảng. Bồi hồi xúc động giây phút năm xưa Bác Hồ trở về sau 30 năm tìm đường cứu nước, ngày 28/1/1941 – vùng đất nào đã chứng kiến bước chân đầu tiên của Người trở về, mảnh đất nào Người đã ôm lấy và đặt môi hôn vì xúc động….!?  Đây, Cột mốc 108 – nơi in dấu chân Người. Này là Núi Các Mác oai phong vững vàng, này dòng suối Lê Nin trong vắt mát lạnh…những dấu tích vẫn còn đây, nơi bắt đầu của cách mạng Việt Nam: Đây là “Bàn đá dịch sử Đảng” năm nào, kia là nơi Người ngồi câu cá, này là cây ổi người lấy lá nấu nước dùng… văng vẳng bên tai những câu thơ của Bác:

“Sáng ra bờ suối tối vào hang
Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng
Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng
Cuộc đời cách mạng thật là sang”

Ngày xưa đi học, những câu thơ ấy chỉ đọc trên môi miệng mà mường tượng về một khung cảnh theo cách riêng mỗi người, giờ thì thấy tận mắt rồi, nhìn thấy rồi! Đường vào hang Cốc Bó nay đã được lát đá, bên trong hang nay đã có đèn điện, đây là nơi Người làm việc, đây là nơi Người nằm nghỉ… cái sang của cuộc đời cách mạng không ở vật chất nơi đây, mà là ở một tâm hồn, một con Người vĩ đại, một sự nghiệp vĩ đại.


 

 
Núi Các Mác, suối Lê Nin, nơi Bác thường câu cá và Cửa vào hang Cốc Bó

Rời Pác Bó mà lòng vấn vương, đứng lặng thinh nhìn lại để quên đi sự nhộn nhịp của lớp lớp người đang đến thăm, Pác Bó năm xưa như hiện ra trong tâm tưởng: tiếng suối trong róc rách, lá rừng xào xạc, tiếng chim muông…giữa không gian yên tĩnh ấy là một ngọn lửa đang bùng cháy, sáng ngời – ngọn lửa cách mạng.

Đông Bắc còn biết bao cảnh đẹp thu hút sự khám phá, chinh phục của chúng tôi. Ngày thứ 4, đoàn chúng tôi đến với Bản Giốc- thác nước cao hùng vĩ nằm ở địa phận xã Ðàm Thủy, huyện Trùng Khánh, Cao Bằng ngay ranh giới của nước ta với Trung Quốc. Thác cao 50 m, rộng chừng 250 m, từ trên cao nước đổ xuống qua những bậc đá vôi với ánh nắng mặt trời tạo nên vẻ lung linh rực rỡ; Động Ngườm Ngao ngay bên cạnh thác với vẻ đẹp huyền kỳ. Động dài khoảng 3 km được đánh giá là một trong những hang động đẹp của nước ta.  Ngày thứ 5 của cuộc hành trình, về với Lạng Sơn để nghe câu chuyện nàng Tô Thị, thăm Chùa Tam Thanh, Nhị Thanh, được lên lầu vọng Thị để nhìn về đỉnh núi xa xa nơi nàng Tô Thị vẫn đứng ôm con đợi chồng, biểu trưng cho lòng thủy chung son sắc…


Thác Bản Giốc

Từ Lạng Sơn về lại Hà Nội, vẻ hùng vĩ của Đông Bắc xa dần sau lưng chúng tôi. Kết thúc chuyến đi 5 ngày với biết bao kỷ niệm từ vẻ đẹp bao la của núi rừng, đến những món ăn đặc trưng miền Đông Bắc, những danh lam thắng cảnh, những địa danh gắn liền với lịch sử hào hùng cách mạng. Mỗi người sẽ có riêng cho mình những cảm xúc, những dấu ấn khó phai về Đông Bắc, nhưng chắc hẳn đều có chung một ý nghĩa về tình cảm thiêng liêng đối với những vùng đất xa xôi của Tổ Quốc: từ đồng bằng đến miền núi, cao nguyên; từ thành thị đến nông thôn bản làng xa xôi, đều cùng nối chung một vòng tay lớn, vòng tay Việt Nam!

Trở về OPC thân yêu sau cuộc hành trình, mỗi người con OPC lại càng thêm yêu, thêm gắn bó. Bởi lẽ, tình yêu thiêng liêng Tổ Quốc, quyết tâm xây dựng gìn giữ Non Sông không gì thiết thực hơn bằng chính những quyết tâm, nỗ lực dựng xây trong lao động hàng ngày nơi mái nhà chung này- mái nhà chung OPC.

 

 6417   25/05/2015
Bảo Vũ
Tin liên quan
Mới hơn
Tin khác
Tư vấn miễn phí
1800555518