Tin Công Ty
A A A A

PẮC BÓ – NƠI CỘI NGUỒN CÁCH MẠNG VIỆT NAM

Tôi được sinh ra ở một vùng quê xứ Nghệ, nhưng lại được đất thép Củ Chi nuôi dưỡng và lớn lên. Đến khi trưởng thành, đi học và đi làm tôi may mắn được đặt chân vào một môi trường làm việc mà tôi xem là ngôi nhà thứ hai của mình, đó là Công ty Cổ phần Dược phẩm OPC. Cũng chính từ nơi đây, tôi có cơ hội học tập, phấn đấu, rèn luyện để được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Tôi được sinh ra ở một vùng quê xứ Nghệ, nhưng lại được đất thép Củ Chi nuôi dưỡng và lớn lên. Đến khi trưởng thành, đi học và đi làm tôi may mắn được đặt chân vào một môi trường làm việc mà tôi xem là ngôi nhà thứ hai của mình, đó là Công ty Cổ phần Dược phẩm OPC. Cũng chính từ nơi đây, tôi có cơ hội học tập, phấn đấu, rèn luyện để được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Hôm nay, tôi viết lên những cảm xúc của mình sau chuyến về nguồn Đông Bắc của Đảng bộ Công ty dành cho tất cả Đảng viên, từ 15-19/04/2015. Đây là một chuyến đi đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc khó tả: được khám phá núi rừng Đông Bắc kỳ vĩ, thích thú với những cung đường đèo quanh co, uốn lượn bên triền dốc; nhưng cũng đầy lo lắng, xen lẫn sợ hãi trước những vách đá cheo leo và vực thẳm sâu hút mà đoàn xe đi qua.


Núi rừng Đông Bắc trùng điệp

Đáp chuyến bay sớm từ Tân Sơn Nhất đến Nội Bài, chúng tôi phải lên xe ngay để kịp lịch trình mà không thể ghé thăm Hà Nội, thủ đô ngàn năm văn hiến của nước Việt. Thật tiếc, đành hẹn dịp khác vậy. 

 
Đường cao tốc Nội Bài – Lào Cai

Rời Nội Bài, xe chúng tôi bon bon trên đường cao tốc Nội Bài – Lào Cai, được hoàn thành và đưa vào sử dụng từ tháng 9/2014, đây là một phần của đường Xuyên Á AH14, nối với đường cao tốc Côn Minh - Hà Khẩu của Trung Quốc và là một hợp phần trong dự án phát triển cơ sở hạ tầng giao thông của hành lang kinh tế Côn Minh - Hà Nội - Hải Phòng. 


Dòng sông Lô hiền hòa trên đại phận tỉnh Tuyên Quang

Đến Phú Thọ xe rẽ vào quốc lộ 2 để đi Hà Giang qua ngỏ Tuyên Quang. Từ đây đoàn đi dọc theo sông Lô, là phụ lưu tả ngạn (bên trái) của sông Hồng, bắt nguồn từ tỉnh Vân Nam (Trung Quốc), chảy vào Việt Nam tại xã Thanh Thuỷ, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang. Điểm cuối là ngã ba Việt Trì, còn gọi là ngã ba Hạc, thành phố Việt Trì, tỉnh Phú Thọ, nơi sông Lô đổ vào sông Hồng.

Đoàn chúng tôi về đến địa phận Km Số 0 của miền đất Hà Giang lúc chiều muộn.


Chụp ảnh lưu niệm bên cột mốc Km số 0 ở Hà Giang

Mặc dù sau một ngày dài di chuyển mệt nhoài, nhưng với tiết trời se lạnh của núi rừng nơi đây làm cho con người cảm thấy dễ chịu, như vừa được nạp lại năng lượng.

Sau buổi giao lưu đầy hứng khởi với Sở Y Tế Hà Giang, chúng tôi tản bộ dọc sông Lô, đón những cơn gió lành lạnh thổi lên từ lòng sông. Dòng sông Lô về đêm lung linh, rực rỡ dưới ánh đèn.


Sông Lô về đêm, xa xa là cầu Yên Biên, TP. Hà Giang

Có lẽ sẽ mất rất nhiều thời gian để kể lại hết cuộc hành trình về với cội nguồn của cách mạng Việt Nam. Vì vậy, tôi xin điểm qua một vài địa danh với vẻ đẹp làm lay động lòng người đã đi vào thơ ca của núi rừng Đông Bắc.

Đất nước Việt Nam cong cong hình chữ S, với điểm cực Bắc xa xôi thuộc xã Lũng Cú, huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang. Đến nơi đây, chúng tôi thăm quan nơi địa đầu của Tổ quốc có cột cờ Lũng Cú sừng sững, hiên ngang, khẳng định chủ quyền đất nước. 


Dưới chân cột cờ Lũng Cú

Ghé thăm các anh chiến sĩ đồn biên phòng Lũng Cú, mới thấy được những khó khăn, vất vả; càng cảm phục và yêu hơn những con người nơi đây.


Đoàn chụp ảnh lưu niệm với các anh chiến sĩ biên phòng Lũng Cú

Để đến với cột cờ Lũng Cú, ngoài việc phải chinh phục 349 bậc thang đá với độ cao 1,700m. Chúng tôi phải nín thở với các cung đường cua khuỷu tay mà đoàn xe phải vượt qua để đến được nơi này.


Chinh phục 349 bậc thang để đến cột cờ Lũng Cú

Đứng dưới lá cờ đỏ sao vàng đang phần phật tung bay trước gió, trong tôi có một cảm xúc thiêng liêng khó tả. Chắc hẳn các thành viên trong đoàn, ai cũng có cảm xúc thiêng liêng này khi được đặt chân đến đây.


Cột cờ Lũng Cú - nơi địa đầu tổ quốc - điểm cực bắc của Việt Nam

Nhìn xuống phía dưới là thung lũng mênh mông, với những thửa ruộng bậc thang như những gợn sóng trên mặt hồ bình yên. “Lũng” trong tiếng H’Mông có nghĩa là ngô, Lũng Cú có nghĩa là thung lũng ngô.


Thung lũng ngô – nhìn từ cột cờ Lũng Cú

Sang ngày thứ ba của hành trình, chúng tôi lại tiếp tục vượt qua bao đèo dốc với những con đường ngoằn ngoèo men theo sườn núi.


Mã Pì Lèng – một trong tứ đại đèo của miền bắc nước ta –
bên dưới là dòng sông Nho Quế uốn lượn

Gần đến cuối ngày xe chúng tôi lại bon bon trên đường Hồ Chí Minh uốn lượn dưới chân những dãy núi trùng điệp để hướng về Pác Bó.


Những cung đường uốn lượn trên địa phận tỉnh Cao Bằng

Sau khi băng qua những cánh đồng lúa mênh mông, những xóm làng bình yên, những thửa ruộng xanh rì. Khi tiếng hát thánh thót của nữ ca sĩ Anh Thơ vang lên trong bài hát “Tiếng hát giữa rừng Pắc Bó”, làm cho mọi người như quên hết mệt mỏi sau một hành trình dài, lúc này đây tâm hồn như hòa quyện vào với thiên nhiên của núi rừng hùng vĩ.


Non xa xa, nước xa xa
Nào phải thênh thang mới gọi là
Đây suối Lê-Nin, kia núi Mác
Hai tay gây dựng một sơn hà

Đúng như lời bài thơ của Bác. Dừng xe, bước xuống, trước mắt chúng tôi là dòng suối Lê-Nin trong xanh màu ngọc, từng đàn cá tung tăng bơi lội, dường như chúng không để tâm gì đến dòng người đông đúc vào thăm nơi đây. Cảnh vật thật thanh bình.

Phía trên cao, núi Các-Mác 2 ngọn sừng sững như bức thành đồng, xanh thẳm cây rừng, hiên ngang cùng năm tháng.


Từng đàn cá tung tăng bơi lội dưới suối Lê-Nin

Chúng tôi men theo con đường đá rêu phong dọc dòng suối Lê-Nin để vào thăm hang Cốc Bó, nơi Bác trở về hoạt động cách mạng sau hơn 30 năm bôn ba xứ người.


Trước cửa hang Cốc Bó

Trên đường là chứng tích ghi lại sự hiện diện của Bác ngày ấy: nơi Bác câu cá sau giờ làm việc, kia là cây ổi bác thường hái lá đun nước uống. 


Địa điểm cây ổi – Bác thường hái lá để đun nước uống

Những hình ảnh thân quen và gần gũi như chiếc giường gỗ đơn sơ, cái ấm nấu nước bằng than củi còn đen… trong tôi như thấy Bác vẫn còn hiện diện nơi đây.


Chiếc giường – nơi Bác làm việc và nghỉ ngơi

Bếp lửa trong hang Cốc Bó

Chiếc bàn đá «chông chênh» nơi Bác ngồi «dịch sử Đảng»

Những hình ảnh đó làm cho chúng ta luôn luôn nhớ Bác và tâm nguyện học tập, làm theo tấm gương đạo đức của Bác: khiêm tốn, giản dị và tiết kiệm.

Rời Pắc Bó khi trời đã nhá nhem tối, dường như ai cũng chưa muốn rời đi, cảm xúc thật khó tả khi đặt chân đến đây và thật lưu luyến khi phải chia tay chốn này. Thật tiếc vì thời gian ở đây quá ngắn.

Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh
Ai lên xứ Lạng cùng anh…


Chùa Tam Thanh – Đồng Đăng – Lạng Sơn

Phố Kỳ Lừa – Đồng Đăng – Lạng Sơn

Chắc ai trong chúng ta cũng đã nghe qua bài ca dao này. Hôm nay, đặt chân đến xứ Lạng, viếng chùa Tam Thanh, được tận mắt ngắm nàng Tô Thị đứng ôm con chờ chồng… những hình ảnh mà bao năm qua chỉ có trong trí tưởng tượng của tôi khi còn ngồi trên ghế nhà trường.


Nàng Tô Thị hóa đá chờ chồng

Tạm biệt phố núi, tạm biệt núi rừng Đông Bắc hùng vĩ. Tôi lại về xuôi, vẫn nhớ hoài một chuyến đi đầy kỷ niệm và ngập tràn cảm xúc. Tạm biệt nhé.

Cảm ơn Đảng bộ Công ty OPC đã cho chúng tôi một chuyến đi về nguồn thật ý nghĩa.
Cảm ơn tất cả.
 

 6360   01/06/2015
Bích Liễu
Tin liên quan
Mới hơn
Tin khác
Tư vấn miễn phí
1800555518